VIDEO Siêu Quậy Thiên Thần Sa Ngã - Truyện Ngôn Tình Hay Về Cô Bé Siêu Cute. December 11, 2021 by admin. Bạn đang xem: VIDEO Siêu Quậy Thiên Thần Sa Ngã - Truyện Ngôn Tình Hay Về Cô Bé Siêu Cute Tại Thái Sơn Gallery. Hello quý khách. Ngày hôm nay, Thái Sơn Gallery xin góp chút kinh nghiệm cá Một nhóc siêu cute, siêu dễ thương, và siêu quậy, là 1 cô gái đa nhân cách, rất hay cười và tự sướng, bày bao nhiêu trò để trêu … Đọc truyện Siêu Quậy - Thiên Thần Sa Ngã online, Tác giả: MoonThể loại: Truyện TeenGiới thiệu:Một nhóc siêu cute, siêu dễ Chàng rể siêu cấp - (Chương 1940) - Tác giả Tuyệt Nhân Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Danh sách chương. Cập nhật lúc 15:35 26/07/2020. Từ khóa: đọc truyện Thiên Thần Sa Ngã, truyện tranh Thiên Thần Sa Ngã, Thiên Thần Sa Ngã tiếng Việt. Tổng lượt xem, thích, đánh giá và bình luận của tất cả các chương. Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd Hỗ Trợ Nợ Xấu. Siêu quậy – Thiên thần sa ngã - trang 2 Chương 3. Quả thực cũng phải công nhận là hắn rất cuốn hút, cái mặt lúc nào cũng lạnh lùng, nó nhìn mà muốn…..đấm thế ko biết chị này ko có gu thẩm mĩ òi.. .. Bằng chứng cho sự cuốn hút kia ư ? Là việc hắn đang ngồi trong cangtin trường uống coca kia kìa..lại còn khà’ 1 cái nghe rõ lãng ………xẹt lãng tử chị ơi trong khi bao nhiêu ruồi muỗi bu xung quanh hắn. =.=’’ ng mà nó kêu là ruồi muỗi cứ như thật. Còn nó ư ? ko tài nào mà len vào đc cái đám con gái đang bâu nhâu đi mua đồ ăn cho hắn và Hải Tường kia, thật biết cách hành hạ ng mà.. những ng ko liên quan cũng bị hắn hành hạ cho ra trò luôn.. thế nhưng,..hô hô..sao mình có thể bỏ qua khi cái bụng mình đang réo ừng ực, òng ọc thế nhỉ ? Mà giờ cũng ko còn sớm nữa, nó còn phải nghĩ cho ra cái kế hoạch thiên tài để giúp nó giành giật cái học bổng ấy..hí hí… quân tử trả thù 100 năm chưa muộn’ í, 100 năm thì nó có già quá ko nhỉ ? mà ko cần đến 100 năm đâu, sáng thứ hai tuần sau là biết ngay í mà, mà nó cũng ko phải là quân tử nên ko cần phải đợi 10 năm nữa đâu…hô hô..–_– Còn hắn, sau 1 lúc ngơ ng ở sân trường, thì cũng định thần lại và đi tham quan theo sự chỉ dẫn của các thầy cô, he he.. biết nó học trường này rồi, thì giờ chỉ cần tìm nó và cho nó vài phát bù hôm nọ con ng nhỏ nhen, nhưng nhỡ nó mà giở chiêu mỹ ngư kế’ thì sao =.=’’ – sao anh này ngu từ thế ko biết. thế lại càng vui, hắn sẽ cho nó ko bao giờ còn giở chiêu đó ra đc nữa..hố hố..rạch mặt, thả rắn, làm phi tiêu.. chiêu nào đc ta ? híc, sợ luôn, đúng là đồ ác quỷ máu lạnh. Sau vài vòng lượn quanh sân trường, hắn đã dừng lại ở cangtin, ngồi đó cho đỡ mỏi…mà cũng ko biết nó trốn đi đàng nào rồi mà ko thấy cái mặt mèo mướp của nó lò ra nhỉ ? Bực mình rồi à nha, mau mau lò cái mặt thúi của cô ra để tôi cho cô 1 trận nào..A…và thế là 1 bóng đèn 2000V xẹt qua như sao chổi, hố hô hô…cái suất học bổng đó là do toàn quyền hắn và Hải Tường lựa chọn mà, hắn sẽ chọn nó..vô trường hắn rồi từ từ xử sau… nhưng biết quái nó là con nào, mà mình chỉ nhớ từa tựa cái mặt mo của nó thôi, haizzz… nếu có chút thông tin của nó thì tốt…Hắn vừa nghĩ vừa cười mỉm khiến cho bao nàng say 1 loạt vì hắn, còn ai mà chú ý kĩ thì thấy 1 màu u ám bao xung quanh hắn đến rợn..nhà ma còn phải lạy thua hắn..con ng ác quỷ trong hắn, trỗi dậy rồi… [[ Hải Tường, anh chỉ biết nhìn hắn ái ngại, ko biết trong cái đầu to như quả bí ngô của hắn với cái óc bé bằng hạt dưa lại suy tính ra âm mưu gì thế ko biết, anh khẽ thở dài… Bỗng từ phía sân trường rộ lên 1 tin đồn…ối chà chà… tiểu thư siêu quậy sẽ dự buổi giao lưu ca nhạc à ?’ cái gì mà tiểu thư ? Nó á ?. Với trường nó thì đó là 1 chuyện ko mấy hay ho, vì nó mà đã tham gia cái gì ko sớm thì muộn cũng sẽ phá tung lên coi, nhưng sợ là sợ mấy cái trò ranh của nó và thế lực nhà Thảo Uyên kìa, còn học sinh trường ái ngại nhìn 2 chàng hoàng tử đang ngồi mà ko khỏi thở dài, vậy ai cũng biết là nó sẽ chơi đểu ai rồi… =.= Tối hôm đó, quả đúng ko ngoài dự đoán, hắn và Hải Tường sau khi nhìn 1 lượt những ng đang trên sân khấu bao gồm cả Thảo Uyên và Kim Anh nữa nha và đảo mắt tìm mòn mỏi dưới khán đài, đang chuẩn bị tuyên bố thì cả trường rầm rầm lên khi thấy nó, giầy búp bê, váy caro, tóc mái hất sang 1 bên, lọn tóc phía sau thì được buông ra phía trước..nhìn trông vô cùng baby, cute…và tất nhiên lần này nó đâu muốn thướt tha vậy, chỉ để cho 2 tên ca sĩ kia nhận ra nó là ai thôi..làm nó phải ngồi diện cả 1 buổi chiều lận mới nhớ ra nổi cái phong cách này là gì.. ngu dễ sợ lun – Trời ạ, phong cách này thì còn thi thố gì nữa – Thảo Uyên nói thầm với Kim Anh. – Ừa, làm sao cho nó trở lại vẻ tinh nghịch đi thôi, ko thì mọi kế hoạch đổ bể – Kim Anh chắp tay khấn Nó liếc 2 con bạn vẻ yên tâm, tao vẫn chưa bị đổi tính cách đâu mà lo’ đấy là cái em lo đấy chị ạ – Con nhóc đó đây rồi, có lên dự ko thì bảo ? – hắn lẩm bẩm, miệng cười gian.. – Hôm nay tôi đến thi hát… – nó đứng lên dõng dạc trước bao nhiêu con mắt đổ dồn, 1 phần thì xem nó hát, 1 phần vì nghi ngờ.. nó mà được bữa ngoan thế sao ? [ – Thôi, cô không cần hát đâu, dáng ng của cô rất chuẩn, vào làm ng mẫu là được rồi.. – hắn xua tay.. Hải Tường há hốc mồm khi hắn phán câu xanh rờn như thế… – Ôi, vậy tôi đỗ à.. tụi mầy ui, tao đỗ rồi….hi hi hi – nó chạy ra đằng sau nơi hai con bạn đang đứng, thế nhưng nó ko để ý cái dây micro lại cuốn lấy chân hắn và…BỤP..hắn ngã chỏng chơ dưới sân khấu, nó quay đầu lại nhìn…còn đám khán giả thì giơ mắt lên nhìn, biết ngay mà, nó ko tham gia cái gì thì thôi, chứ nó mà tham gia là y như rằng có chuyện..mặc dù ko cố ý nhưng khi thấy hắn nằm chỏng chơ, chân thì cuốn dây điện, miệng thì ú ớ sao mà nó thấy buồn cười quá đi mất và quên luôn nó đang trên sân khấu…- ha ha ha ha ha… =/ Nó cười vô tư còn hắn đứng phắt dậy, phủi phủi quần áo, nhìn nó bằng con mắt thân thiện’ hết mức và miệng thì nghiến răng ken két.., Hải Tường thì nhìn nó rồi lắc đầu, nhìn hắn rồi cũng cố nén cười.. – Ôi, tôi biết tôi đẹp mà..anh ko cần phải quỳ xuống vậy đâu, cũng ko cần nhìn tôi với ánh mắt đắm đuối vậy đâu. – nó nói rồi lại lăn ra cười.. – ha ha ha ha…… – C..cô.. –hắn giận sôi máu mà ko thể làm gì được, phải chăng, ở đây ko có ai, hắn sẽ cho nó 1 trận nhừ tử cho chết luôn cái thói sao chổi.. – cô có xin lỗi tôi ngay ko thì bảo ? >““’’’’’’’’’’ – Đưa cái đó cho tôi, fan thì phải chăm sóc thần tượng chứ.. – nói rồi, hắn ta cướp cái bánh của nó và cắn 1 miếng to tướng . Đương nhiên ở phía bên kia.. bị cướp miếng ăn ngay trên miệng vậy là nó tức lắm nhưng không muốn mất bữa ngon nó liền ngồi xuống, điềm đạm, uống 1 ngụm nước cam và cầm cái bánh tiếp đang định đưa vào miệng thì.. hắn lại giật, và đưa cái miếng hắn đang ăn dở đưa cho nó.. – Cái này lành lặn hơn, ngon hơn, tôi lấy cái này – nói xong, hắn cầm miếng bánh của nó đưa lên miệng ăn ngon lành, rồi tiện thể với tay lấy luôn ly nước cam đang uống dở của nó tu ừng ực.. – aaaa….khát quá… ^^ Trong khi đó, nó thì đang ức chế đến tận mang tai, ờ, thế này thì ức chế thật đấy, tự nhiên có thằng nào ăn mất đồ của mình xem, chả ko ức chế quá đi chứ ? hừ..đã thế thì ko nhượng bộ hắn nữa.. chiến luôn – Này tên kia, nói cho mà biết nhá đây, hiền lành có hạn nên chẳng ngán đứa nào đâu, đừng nghĩ mình là ca sĩ thì làm tới nhá..nói trước, đây ko quan tâm có phải là ca sĩ luôn, đây cho nở hoa lên mặt là biết ng nổi tiếng liền.. – .mặt hắn vẫn dửng dưng tu nốt cốc nước cam, khiến nó muốn phì máu ra ngoài, híc..bỗng cơ mặt nó dãn ra..nó đứng khoanh tay cười mỉm và nhìn hắn tu xong li nước cam…nhìn hắn bây giờ giống … chó thật ca sĩ nổi tiếng mà bảo....- …à…hiểu rồi, thì ra những ng nổi tiếng như các anh, thích ăn cơm thừa canh cặn của ng khác chứ gì ? ha ha.. muốn ăn thì cứ nói thẳng ra, tui cho mấy miếng vô cái bát ném trong xó nhà kia.. việc gì phải đi cướp giật từng miếng trông nghèo nàn thế ?…..^^ PHỤT …..hắn nghe vậy phun hết chỗ nước trong miệng ra, Thảo Uyên ko nói gì vì nhỏ biết nó xưa nay vẫn thế, nhịn ko được là dùng cái miệng lợi hại ra để nói.., nãy giờ Hải Tường ngồi nhìn nó và hắn tranh ăn cũng ko khỏi thấy thú vị, anh bỗng bật cười khi nghe nó nói và vội nhíu mày lại nhìn nó cứng đơ.. những ng nổi tiếng như CÁC ANH ?’ ko phải là nó gộp luôn cả anh vào đấy chứ đúng òi còn gì ?..nếu thế thì con nhóc này cao tay thật, vơ đũa cả 1 nắm luôn, làm anh ko muốn vạ lây ko được.. ^^ hihi, anh Hải Tường cũng chậm hiểu rồi còn gì ?. – C..cá…cái..gì ? – hắn lắp bắp..- … cô.. nó… – Cái gì là cái gì ? – mặt nó tỉnh bơ, Thảo Uyên nồi cười khúc khích, hắn tức đến chóng cả mặt, nó lại còn bồi thêm.. – …ko ngờ ca sĩ các anh đầu to như quả bí ngô mà óc heo thế nhỉ ? Đã thế lại còn nghễnh ngãng nữa… đi khám xem có bị viêm tai ko ? và nhân tiện xét nghiệm máu xem có phần nào cho giống’ ng ko nhá ? – Cô.. –hắn tức lắm rồi… – nói cẩn thận ko ân hận cả đời đấy.. Lúc này thì Hải Tường ko tham dự là ko được nữa rồi, cho giống’ của nó ko phải là giống chó’ sao ? Phải tinh tế mới nhận ra, vì nó đã cố ý nói nhấn mạnh 2 từ đó, có ko muốn để ý cũng ko được, lại còn nói CÁC ANH nữa.. . – Nguyệt Nga, cô ko nên nói thế đâu ! – Hải Tường xen vào.. – Vì sao ? – nó vênh lên – …a.. ko tin được, không thể nào tin đc, 1 ca sĩ đấu khẩu lại thua 1 đứa con gái, phải cần đến sự trợ giúp của 1 thằng bạn nữa..haizzz.. anh mất điểm rồi Hiru ạ.. ko thể ngờ được… – Cái…gì.. – hắn tròn mắt.. – Hero nhá… – Gì chả được, – nó nhún vai..- Tôi cứ thích gọi Hiru đấy..làm gì được ai nào… Thật ko đỡ được mà, nó cứ tấn công liến tiếp vậy thì bố thằng nào nói được câu gì, Hải Tường cũng đứng chết trân tại chỗ, trời ạ… giờ anh mới biết cao thủ là đây.. híc, tốt nhất ko nên can dự vào.. – Tôi, muốn nói với cô, nếu cô mắng ai, thì cô bỏ 2 chữ CÁC ANH đi nha, thay đó là chữ anh thôi, vì cô nói thế là bao gồm cả tôi rồi… – cười tỏa nắng, lấp lánh ánh bạc.. Hải Tường nói xong mà hắn tí té ngửa ra đất, bạn bè thế đấy, ko thể chịu đựng được, Hải Tường còn nở nụ cười lấp lánh nữa chứ ? Nhìn mà ghét chưa kìa.. hắn nhìn Hải Tường với vẻ mày bán đứng tao à’ .. còn nó thì chẹp miệng.. – Trời ạ.. – nó lấy tay vuốt trán.. – cứ tưởng, anh sẽ nhảy vào cứu hắn, nhưng không ngờ anh còn đáng thất vọng hơn cả hắn, chưa gì đã đòi rút lui rồi.. haizzz, hắn làm bạn với anh quả đúng là hắn không có phúc rồi, ng gì thấy địch mà thân ai ng ấy chạy, lại còn bỏ mặc bạn bè,.. thôi, anh nên về làm con của mẹ là được rồi… – Đ…đấ..y.. – Hải Tường cứng đơ, mặt nóng bừng, mặc dù là ng giỏi giữ bình tĩnh..lắp bắp..- ..ko phải là… chạy trốn..mà là… – Sợ địch thì bỏ bạn bè chạy, công tử bột quá đi mất – nó tỉnh bơ, rồi quay đi.. Hải Tường đứng trân ng, nắm chặt tay nhìn nó, tức rồi à nha..ko thân thiện gì hết, nó quả đúng là con bé không sợ trời cao đất dày gì mà, nếu không phải vì chị nó đã giúp đỡ Hải Tường nó chứ ai, anh ui, mắt có vấn đề ùi, thì nay anh đã cho nó 1 trận rồi, dù là thiên thần thì anh cũng có lòng tự trọng nữa chứ, hơn nữa lòng tự trọng của anh cao ngất à.. T_T Hắn thì đơ ng từ nãy đến giờ, có phải nó vừa bênh hắn, nó mắng Hải Tường vì thấy thiếu công bằng cho hắn, hihi..con nhỏ này càng lúc càng thú vị à nha..đã thế thì hắn cần chọc nó cho bõ ghét..hô hô…hắn lại đang nghĩ trò trêu chọc nó đây… Còn nó, nó đâu biết rằng nó vừa đắc tội với ai, nó vừa đắc tội lớn với chàng hotboy, ca sĩ kiêm ng mẫu nổi tiếng.. trước mặt bao nhiêu ng, nhưng nó mặc kệ, nó ko quan tâm, và giờ nó phải kiếm cái gì bỏ bụng đã, hắn đã ăn hết đồ ăn nó mua rồi còn đâu, ăn lấy sức chiều mới ở lại trực được.. bó tay với nó á, ko biết sợ là gì mà Hải Tường, anh chỉ biết đứng ngẩn ngơ nhìn nó, anh đã tức, nhưng sao mà nó khiến 1 ng bình tĩnh như anh tức được, anh lại mỉm cười, trong thâm tâm anh dường như đã tìm được 1 cái gì đó cho mình..kì lạ.. Chương 4. Sau cả trưa dạo quanh vườn hoa, nó vào lớp với tâm trạng ko mấy dễ chịu, bỗng nó thấy bóng ng đang hí hoáy làm gì đó, cái lưng to như cái phản đang quay về phía cửa ra vào kia nhìn quen quen.. hô hô, ô kìa ai trông như hắn, nhìn muốn phang cho cái bể sọ vào viện cấp cứu luôn… ác dễ sợ.. ớ, thế hắn đang làm gì kia.. mặc kệ, ko quan tâm.. nó núp ở dãy hành lang gần đấy và chờ hắn ra ngoài, nó mới dám vào lớp, nãy hắn làm gì thế nhỉ ? Nó bất giác nhìn vào cái ghế của hắn nghĩ ngợi, thôi, giờ ko còn sớm nữa, ko thể để vụt mất cơ hội ngàn vàng này được.. hihi.. sau 1 hồi hí hoáy, nó đã dựng xong kiệt tác của nó.. ôi, háo hức khi nghĩ đến cái bản mặt hắn nhỉ ?,… thui, chuồn lẹ… =.=’’ Chiều đó, khi giáo viên vừa vào lớp, nó ngáp ngắn, ngáp dài, mắt cứ díp lại, cô giáo mới đến, cô này trẻ nhưng hình như là cô dạy hát và vũ điệu, nhìn cô ẻo lả mà nó muốn ói ra ngoài, cô ko thèm phẩy tay cho lớp nó ngồi xuống mà cứ lẳng lặng đi tới cái ghế, nghe đâu cô này toàn ngồi xong mới cho học sinh ngồi.. phải nói hắn cay cô này cái khoản đấy lắm.. Rắc… rắc… PHẬP… RẦM.. 1 loạt âm thanh phát ra từ phía chỗ ngồi của cô giáo, nó chưa kịp nhận ra là gì thì đã thấy cô giáo mới bị ngã, nằm sõng soài dưới đất, trên 1 đống vụn gỗ và gỗ.. mới cưa.. nó nhớ ra..hắn.. nó quay sang nhìn, mắt hắn thì cứ nhìn cô cười khúc khích, còn cả lớp tròn xoe 2 con mắt.. cô điên tiết quát.. – Đứa nào nghĩ ra trò bậy này đây? > – Thưa cô, Minh Tuấn ạ.. – nó thản nhiên méc cô trong khi hắn đang trong tình trạng ha ha ha, cô quay ra nhìn hắn thì hắn tắt luôn nụ cười trên mặt..quay xuống lườm nó và quay lên.. nhìn cô.. – Em là Minh Tuấn? – cô nhìn hắn với vẻ gườm gườm.. – Ha.. ha..ha.. – nhìn cô cáu hắn thấy vui hết sức, hắn cười lớn, nhìn mà thấy ghét.. – ha ha ha..vâng…ha ha..em..ha ha..đây..hihihi.. cười suốt.. điệu cười vô đối.. =_=’’ – Em… – cô tức nghẹn lại, ko nói nên lời.. – tôi sẽ phạt em vì tội dám trêu chọc giáo viên.. – Ơ.. – lúc này, hết cười, hắn ra vẻ ta đây, ngồi xuống, hất tóc và nói như thách thức cô.. – cô nên nhớ, nếu ko có học sinh thì tất cả giáo viên đều…. mất dạy… ối mẹ ơi, anh này to gan thật, . – Emm – cô nhìn nó căm phẫn.. T-T – Ha…ha..ha.. –lại tiếng cười nữa vang lên, nhưng ko phải từ hắn mà là từ nó, lắm lúc, điên điên, muốn phởn 1 tí.. nó ôm bụng cười ngặt ngẽo khiến cho cô giáo tức phì máu còn hắn thì tự đắc.. Rắc… rắc..PHẬP… CẠCH…..RẦM…. lại 1 lần nữa, cái âm thanh quái quỷ ấy phát ra khiến cả lớp chú ý, âm thanh ấy phát ra từ ghế của hắn.. Hắn nằm bệt dưới đất, trên 1 đống đổ nát của cái ghế iu wí, cả lớp và cả hắn chưa hiểu ra thì.. – HA HA HA HA HA HA HA… – một thứ đồng âm phát ra to hơn từ cô và nó.. trong cơn tức giận của hắn.. cô và nó cùng đưa tay quệt nước mắt rồi 2 cô trò ko ai bảo ai.. lại lăn ra cười rầm lên.. – HA HA HA HA HA HA … D Và ai cũng biết kiệt tác này của ai rồi phải ko ? Nó chứ ai nữa.. nó nhìn lại hắn rồi lại cười.. hết hi hi.. rồi hô hô.. và khi ko nhịn đc nữa thì ha ha ha lun.. Thảo Uyên và Kim Anh lắc đầu nhìn nó ngán ngẩm, thường thì nó hay chọc giáo viên lắm, nhưng nay nó lại đổi nghề đi chọc hắn mới tài..haizz.. =.=’’ – E.. hèm.. hihi.. – nó lấy tay quẹt nốt dòng nước mắt còn đọng lại và nhìn hắn.. – từ sau, phải biết ăn trông nồi, ngồi trông ghế nhá.. ha ha ha ha.. lại tự chế thành ngữ nữa.. bó tay với con này Và thế là nó lại cười, cả cô cũng vậy, hắn thì tức muốn ói máu luôn, mất mặt hắn quá.. hắn nhìn nó lừ lừ, và như sực nhớ ra điều gì, hắn quay lên, nói với cô đang ngoác miệng ra cười kia.. – Cô ơi, bạn ý nói mỉa cô đấy, bảo cô ăn trông nồi, ngồi trông ghế ! Cô bỗng im bặt, nhíu mày nhìn nó.. rồi phất tay cho cả lớp ngồi, còn cô thì cướp luôn cái ghế iu wí của nó và cho nó.. đứng.. vì tội dám xỏ xiên cô, hắn thì không có ghế ngồi, thêm tội chọc giáo viên thì đứng là lẽ đương nhiên rồi.. và từ mắt hắn và nó, tự nhiên có cả tia sét lóe ra va chập vào nhau thì phải.. Cô muốn thử giọng 3 nàng học sinh mới để xem ai có tài năng..cô cho thời gian để cả lớp chuẩn bị bài hát mà mình thích nhất rồi gọi tên lần lượt từng đứa trong 3 đứa tụi nó lên thử giọng, riêng nó thì miễn bàn, đã chuẩn bị sẵn 1 bài hát bất hủ cho cuộc đời đáng để vinh danh cho con cháu sau này.. và thế là, nó không phải đợi lâu, khi 2 con bạn xung phong lên trước thì nó là đứa lên sau cùng.. nó đi với dáng vẻ tự tin hết mức, dù không cao nhưng cũng khiến ng khác… ngoái nhìn.. hihi..nó bước lên bục và dõng dạc.. ^^ – Em xin hát bài.. … ờ…ờ… 1 con vịt.. – cả lớp tròn xoe con mắt nghĩ nó đùa cơ, dưới lớp đã có tiếng cười khúc khích.. xen lẫn mỉa mai.. hắn và Hải Tường nhìn nó trân trân.. và.. giọng hát oanh vàng của nó cũng đc cất lên.. Một con vịt xòe ra 2 cái súng Nó kêu rằng ……nếu muốn sống thì đầu hàng.. Gặp cảnh sát………. nó Pằng Pẳng vài phát.. Lúc vô tù nó mới khóc huhu… ặc, té xỉu.. Sau 1 hồi ngơ ngác, cô thì tím tái mặt mày, cả lớp thì không ai bảo ai, cười ầm ầm.. giọng thì hay nhưng cái lời thì củ chuối hết mức. Hải Tường và hắn nhìn nó trân trân.. 2 con mắt như muốn rụng luôn.. còn nó ung dung đi về chỗ.. lúc đi ngang qua chỗ hắn thì.. – Này nhóc, Tài năng không có thì rất khó mà tiến xa ..hihi.. – hắn mỉa nó và cười khúc khích.. – Thất bại vì ngại thành công.. – nó bật cười.. – hơn ai lại ghanh tỵ, mệt lắm.. hô hô.. Nó tung tăng về chỗ trong sự uất hận của cô giáo, lớp gì mà có những 2 tài năng siêu quậy thì sao mà đỡ được.. híc..phải chuyển nơi dạy gấp.. Nó thì nhí nhảnh như con cá cảnh về chỗ, bài hát của nó được điểm 10 là còn thấp, phải được đăng trên các trang web, in lên thế giới, làm nhạc chuông cho điện thoại, nhạc nền cho blog.. đủ kiểu mới xứng với thiên tài trời phú của nó.. nhưng sao…nó được 0,5 điểm ??? hát thế còn đòi hơn à ?.. ơ, cái bà giáo này chắc chấm nhầm rồi, ko có mắt thẩm mĩ gì hết trơn, hứ, cái loại ko có óc sáng tạo gì hết, với 1 thiên tài như nó máu tự sướng lại lên rồi =.=’’.. Hết buổi học ngày hôm ấy, nó nằm dài ra bàn mà muốn chết luôn, Kim Anh tiến lại gần nó..lo lắng.. – Tụi tao đợi ở ngoài cổng trường, nếu có sự cố gì thì mày.. nhớ chạy ra chỗ tụi tao nha.. nhớ đấy.. – Ừm…. – nó nằm dài, mặt gục gặc vào cánh tay.. =.=’’ – Mày có cần điện thoại không, cầm của tao nè.. – Thảo Uyên nhìn nó.. – Không đâu, đừng lo, tụi mày về đi không ba mẹ lo lắm đấy – nó ngước lên nhìn nhỏ bạn với con mắt gấu trúc.. 2 con bạn miễn cưỡng phải đi về, trước khi đi ra đến cửa, Thảo Uyên không quên quay lại, lấy bộ mặt cute hết mức, nhỏ tiến về phía hắn, trong khi hắn cũng đang nằm dài ra bàn..mệt mỏi =.=’’ – Nhờ cậu.. – giọng nhỏ run run.. – ..để ý tới Nguyệt Nga, 1 chút.. Hắn ngước lên nhìn nhỏ, gì chứ riêng nó hắn ko chỉ để ý chỉ 1 chút thôi đâu, còn để ý nhiều nhiều ấy, he he.. nó sợ bóng tối thì hù cho nó chết mất xác lun, ngu gì mà ko thử ? hô hô… –_– anh này chơi ác 1 lúc sau, cả lớp học đông nghẹt ng đã vắng lặng, đúng hơn là ko có 1 đứa nào dám ở lại khi nghe lời đe dọa đầy uy quyền của cô giáo mặc dù rất muốn ở lại ngắm hotboy lũ hám trai, và rút cục thì chỉ còn lại hắn và nó, công việc dọn dẹp khá nhiều, lau lại bộ dụng cụ âm nhạc, quét phòng học, dọn dẹp rác.., hắn nhìn nó nằm dài mà ngán ngẩm, liền miễn cưỡng đến lay nó dậy.. ^^ – Này, cô ko định ngủ ở đây chứ ? – hắn ngó xem nó ngủ thật hay vờ ngủ để trốn việc ko biết chừng.. – ..cô ko dậy là tôi đạp cho cái bay xuống đất mà tha hồ ngủ đấy… vũ phu Hắn lại ngó, mà hình như, nó ngủ thật.. bỗng.. PHỤT..nó đứng phắt dậy nhìn hắn chằm chằm làm hắn hết cả hồn.. . – Nói thật với anh… 1 câu… vô cùng quan trọng.. – nó nhìn hắn vẻ nghiêm trọng, hắn nuốt nước bọt cái ực rồi nhìn nó hơi lo lắng.. -. .. từ ngày tôi gặp anh, tôi mới nhận ra 1 chân lí CỰC – KÌ – QUAN – TRỌNG…đó là.. Càng tiếp xúc với nhiều người thì tôi lại càng yêu ……loài chó. ^^ nhục ưa? Ặc..hắn tí té xỉu, không phải nó đang móc hắn không bằng… chó đó chứ? Vậy mà còn làm cái vẻ mặt nghiêm trọng với hắn. Nó quả đúng là ng có 1 không hai.. hắn cáu lắm ý..bực mình..nhưng cũng bỏ qua cho yên chuyện, nếu gây gổ thì ng chịu thiệt chỉ có hắn mà thôi.. hắn đã nhận mấy cú đấm của nó ùi mà.. làm như mình yếu đuối lắm ý Trong khi đang dọn dẹp cái phòng học chết tiệt thì.. cánh cửa phòng học bỗng đóng cái …rầm.. Nó và hắn nhìn nhau.. và cùng phi ra cửa cố dùng sức hết kéo rồi đẩy nhưng cánh cửa vẫn không xi nhê..hắn mệt nhoài ngồi xụp xuống nhìn nó… khuôn mặt nó đang lộ rõ vẻ lo lắng..hắn nhìn mà hả hê thế không biết.. =.=” – Này… – hắn nhìn nó.. – không mệt hay sao? Cô ngồi xuống đi, cái cửa đó hễ có gió là đóng lại, phải có chìa khóa của bảo vệ mới mở được.. – Anh..- nó thở hổn hển.. – …mang điện thoại không? Gọi..cho bảo..vệ.. – Điện thoại cô đâu? – hắn nhìn nó vẻ thách thức.. rồi ngồi lên ghế.. – Không có.. – nó quay đi..ko quên tặng cho cái cửa không biết điều kia 1 cú sút… cái rầm.. – Thì ra nhà không đủ điều kiện.. – hắn phì cười. – tôi không có thói quen mang điện thoại.. =.=”, nhà anh không đủ điều kiện à? Nói thế mà cũng nói, từng giọt mồ hôi lấm tấm trên trán nó, nó đang sợ..thì phải, hắn nhìn nó mà cũng thấy lo theo, bỗng.. nó quay ng tiến lại chỗ hắn và ngồi cạnh, nó thu 2 chân lên và đặt cằm lên đầu gối, mắt đăm chiêu.. hắn nhìn nó, lần đầu tiên ở cùng 1 phòng với 1 đứa con gái mà hắn thấy hơi nóng nóng… trước đây hắn cũng từng ở 1 mình với 1 đứa con gái nhưng là diễn phim, bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía hắn và hắn cũng chả có cảm giác gì, còn giờ, hắn đang ở 1 mình với nó sao mà thấy nóng nóng ng, không lẽ hắn bị………cảm sốt oạch.. cảm tình ùi ^^.. Hắn nhìn nó ngồi im mà không thèm chú ý gì đến hắn, tự dưng thấy khó chịu quá… nếu là đứa con gái khác thì sẽ suýt xoa và vui sướng mong cả đêm không trôi chỉ để 1 phút giây đc bên hắn, mà hắn ngồi với nó, nó còn chẳng thèm nhìn hắn nên hắn cứ thấy tưng tức thế nào ấy.. tim hắn thì đang đập loạn nhịp.. không biết có phải hắn …bị đau tim không nhỉ? mẹ ơi, anh này ngu dễ sợ lun. Hắn lại quay sang nhìn nó…bỗng nó lên tiếng.. !_! – Tôi…đố anh..nhé.. – giọng nó hơi run run, nhưng nhỏ nhẹ và ngọt ngào dễ sợ theo nghĩa đen nhá.. – ..đố anh này…nếu cho anh chạy đua với 1 con cầm thú thì anh sẽ thắng hay thua.? – Cô.. – hắn khẽ nhíu mày.. -..đố kiểu gì vậy? Đương nhiên tôi sẽ thắng..phư… phư… phư.. cười lấy dũng khí tí – Hi hi – …nó cười rất bé, hình như chỉ để lấy lệ.. – vậy anh còn hơn cả loài cầm thú.. – C..cái..gì? – hắn nhìn nó, bực dọc..- … vậy tôi nhanh bằng đc chưa? Xem cô nói sao nhé? Phư phư phư… ^^ – Vậy anh đúng là loài cầm thú rồi… – nó nhìn hắn, ánh mắt chắc nịch.. – Vậy… tôi..- hắn nghĩ suy 1 lúc.. – ..chạy chậm hơn… ._. – Anh thua.. – nó đứng lên nhìn hắn vẻ mặt đã tự tin hơn.. – ..anh chẳng bằng loài cầm thú.. – Cô.. –hắn phát cáu..- cô bị khùng hả.. thế tôi hỏi lại cô thì cô có trả lời được không? ^^..hỏi vặn lại ý mà – Đương nhiên, cầm thú là con gì mới đc, trên đời làm gì có con gì tên là cầm thú mà chạy thi với nó.. – nó dõng dạc..làm hắn tí té xỉu, 1 câu đơn giản thế mà hắn không nghĩ ra, đúng là ngốc thật, không phải ngốc mà là ngu.. – ha ha ha.. ^^ – cô..đc lắm.. – hắn ngồi phịch xuống… không buồn nhìn nó nữa.. Cả bầu không khí lại trùng xuống.. nó lại ngồi lặng im, nó ghét bầu không khí này, khiến nó cảm thấy bất an.. có cảm giác nguy hiểm, không phải vì hắn mà nguy hiểm với chính bản thân nó… – Nè.. – nó gọi mà không thèm quay lại.. – ..ba mẹ anh không lo à.. – Ba mẹ tôi biết tôi diễn nhiều nên không để ý, với lại tôi là con trai.. – hắn gục mặt xuống bàn..- ,..còn cô.. – Ba mẹ cũng có lo, nhưng.. – nó ngập ngừng không nói tiếp.. – Lên bàn thờ nằm cả rồi chứ gì.. –hắn quay mặt về phía cửa..mắt nhắm lại.. =.=” Bốp… nó đập 1 phát vào lưng hắn đau điếng.. và sưng sỉa nói.. đáng đời – Ô con muỗi..đừng có rủa ba mẹ tôi thế nhá, ba tôi là, bảo vệ cho công ty chết tiệt của anh đó thôi.. – Sao cô bá đạo thế? – hắn ngóc đầu dậy quát.. – động tí là đánh ng.. T_T – Ai bảo anh toàn phát biểu liều… Nó quay đi về phía khác, chống tay lên bàn và đang định nhắm mắt.. thì..1 bàn tay ai đó giật giật tay áo nó.. hắn lại có vấn đề gì đây? – Nè.. – hắn nói..- tui đói.. – Tôi là mẹ anh à? – nó bực dọc quát.. – ..anh đói thì liên quan gì tới tôi.. – vẫn cố nhắm mắt..>”’’<, anh này độc ác.. – ha ha ha… cô nhìn lại mặt cô kìa… ha ha… đấy là cái tội.. – hắn nhìn nó châm chọc.. – …dám .. đắc tội… với..ha ha ha.. tôi… đấy… Thình thịch, thình thịch… nó không quan tâm đến lời hắn nói, dù sao, hắn cũng là ác quỷ.. hắn đểu với nó là đúng.. thình thịch, thình thịch.. tim nó đập nhanh dần.. nó nắm chặt tay lại, cúi mặt xuống không nói, nó tức, nó hận hắn.. vì sao lại làm thế, sao phải làm cho nó ê chề nhục nhã thì hắn mới hả giận.. ánh mắt nó đang dần chuyển đổi.. ánh mắt sắc lạnh của 1 kẻ khát máu và điên cuồng.. nó đang muốn kiềm chế… rất muốn.. nhưng nó không kiềm chế được, ai đã bắt nạt nó, khiến nó đau thì đều phải trả giá… nó đang định vùng lên thì 1 bàn tay ấm áp đã đỡ nó đứng dậy.. – Cậu quá đáng vừa thôi, chơi trò tiểu nhân như vậy với cả đứa con gái sao ? Cậu có ra dáng đàn ông ko ? +.+ Tỏa sáng rực rỡ quá ak.. – Hải Tường nhìn hắn bất mãn..mặt nó vẫn cúi gằm, ko có dấu hiệu gì khác.. nhưng trong lòng nó đang đấu tranh tư tưởng kịch liệt.. – Ha.. ha,.. cậu tránh ra.. hô hô.. tớ muốn xem.. con nhóc đó,.. sẽ làm gì.. ha ha ha..– hắn vẫn há miệng cười.. – Nếu cậu bị đối xử như thế thì..cậu sẽ làm gì.. ? ^^– Hải Tường phủi phủi quần áo cho nó và nhìn hắn nhăn mặt. – Cậu giỏi lắm.. theo con nhóc đó chống lại mình? – Hắn cao giọng, nụ cười tắt ngấm.. nhìn Hải Tường cau có.. – định ra dáng vẻ anh hùng cứu mĩ nhân à? Còn khuya nhá.. ha ha.. trừ phi cậu đổi tên thành Hùng và có 1 đứa em trai nhé.. hô hô.. =.=” – Mình không chống lại ai, mà mình thấy không công bằng cho cô ấy.. – Hải Tường nói chắc nịch.. – Ố.. thế à? – hắn cười đểu anh thành nhân vật phản diện rùi đấy T_T – .. để tui xem,.. cậu có khả năng gì để đòi lại công bằng cho cô ta nào.. phư phư phư.. Lúc ấy Kim Anh và Thảo Uyên lên lớp để tìm con bạn chậm chạp, 2 nhỏ chợt thấy bao nhiêu ng là ng đứng ở cửa lớp. 2 nhỏ cũng hơi hiếu kì, liền đến coi, nhỏ Kim Anh kéo Thảo Uyên chen chúc qua đám đông và cũng nghe được phong phanh lí do mà bọn nó đứng xem.. Lúc này, Kim Anh nhận ra con bạn mình đang có dấu hiệu bất thường, ko đúng, rất bất thường là đằng khác, 2 tay nắm chặt, đầu cúi gằm xuống.. ko có biểu hiện phản xạ gì khi hai hotboy đang đứng cãi nhau…vì nó.. . – Thảo Uyên, mày nhìn thái độ của nó kìa ! – Kim Anh khẽ hích nhẹ Thảo Uyên. – Tao chỉ thấy nó nổi khùng vào buổi đêm thôi, chứ.. – Thảo Uyên lo lắng nói thầm với Kim Anh nhưng mắt vẫn dán vào nó ko chớp.. – ..chưa thấy nó thế này bao giờ.. – Nhớ lại hôm qua ý. – Kim Anh nhìn Thảo Uyên – .. nhỡ.. Chưa để Kim Anh nói hết câu, Thảo Uyên đã kéo tay nhỏ tiến về phía nó.. – Nguyệt Nga, mày ổn chứ ? – Kim Anh lên tiếng hỏi nhẹ.. Lúc này Hải Tường mới dừng cuộc cãi vã lại, nhìn nó, nó vẫn im lặng.. Kim Anh và Thảo Uyên lo lắng ko dám nhìn mặt nó vì 2 nhỏ rất sợ.. nhỡ nó.. lại mất kiểm soát.. nó rất đáng sợ.. Kim Anh khẽ lại, định đẩy Hải Tường ra thì tay cậu bỗng nắm chặt lấy tay nó và nói.. – Đừng sợ.. nếu cô cảm thấy sợ, tôi sẽ bảo vệ cô… Hắn há hốc mồm, câu nói này, hôm qua hắn đã nói.. Còn nó, đôi đồng tử của nó khẽ giãn ra.. nó từ từ ngước lên nhìn.. Hải Tường, nó đã nghe được những lời đó, nhưng trong đầu nó, chỉ nghe được dư âm giọng của 1 ng con trai kéo nó về thế giới thực tại.. Nếu cô sợ… tôi sẽ bảo vệ cô’, đó là giọng của 1 ng khác.. 1 ng mà khiến nó thấy ấm áp, dù trong tiềm thức nó cũng ko biết được là ai.. 2 mắt nó rưng rưng như sắp khóc vì đau.. nó thấy tức ngực,. Chân đau ê ẩm.. nó nhìn Hải Tường mà cute hết mức khiến trái tim ai kia đã đập lệch 1 nhịp, bao gồm cả… hắn.. Bỗng.. Bốp.. Bốp.. Bốp.. chưa kịp để nó phản ứng, Kim Anh đã đập rõ đau vào vai nó và cười để cho nó… tỉnh. =.=’’, bà này có ngày vô viện lun á – A..ha..ha..ko..sao..thì tốt rồi.. ko đau thì bỏ qua thôi.. ^^ Bụp.. nó giơ hẳn 1 đấm vào bụng nhỏ bạn rồi quay sang nhìn Hải Tường với ánh mắt ko mấy thiện cảm’.. giứt mạnh cái tay ra, nó càu nhàu.. – Này nhé, tôi ngã nhưng cũng tự biết dậy nhé.. ko cần anh phải đỡ.. tôi ko cần anh đỡ mà anh đừng thấy tay tôi đẹp mà lợi dụng tí nhá =.=’’, mẹ ơi, anh ý có lòng tốt mà.... – nó quay phắt sang hắn trong sự ngạc nhiên tột độ của Hải Tường và hắn cùng với mọi ng, còn với 2 con bạn là chuyện thường xuyên như cơm bữa.. – nhóc kia, ối mẹ ơi, gọi ng hơn mình 1 tuổi là nhóc mới kinh ... tôi cho anh 2 sự lựa chọn.. hoặc là.. ra đấu với tôi 1 trận.. 2 là nhận thua để tôi sẽ bỏ qua cho anh.. ^^, hí hí, chị ý lại nghĩ ra trò gì đây – Hơ hơ.. cô nghĩ sao mà đòi thắng được tôi ? – hắn khoanh tay cười gian.. – ..lấy đầu chọi đất à ? ^^ đầu chọi đá – Ko biết ai lấy đầu chọi đất đâu hen =.=’’, ngu ko kém.... – nó cũng khoanh tay cười nham hiểm.. -.. cuối chiều, đi 1 mình, ko gọi ng giúp, ko có ng xem.. chỉ cần bạn anh làm nhân chứng, thi thể thao…ở gần hồ cá của trường.. – Thể thao.. – hắn búng tay cái chóc.. – .. được.. thi gì.. – Ra đó sẽ quyết.. – nó nhìn hắn bằng ánh mắt thích thú.. ~.~.. chị này lại có trò để phá rồi đây Gì chứ thể thao thì bản lĩnh nó đầy mình, chạy có, bơi có, môn cầu vượt, nhảy bờ rào có nốt.. he he.. phen này hắn thua là cái chắc.. hô..hô.. =.=” lại tự sướng rồi kìa.. Một nhóc siêu cute, siêu dễ thương, và siêu quậy, là 1 cô gái đa nhân cách, rất hay cười và tự sướng, bày bao nhiêu trò để trêu ngươi ng khác… gặp 1 anh chàng ca sĩ kiêm ng mẫu siêu điển trai và lịch lãm…thế là các trận chiến …võ mồm thường xuyên diễn ra…bên nào sẽ thắng đây? Khó mà phân thắng bại.. 6 năm sau.. - Minh Nguyệt.. – hắn gọi to.. – Minh Nguyệt.. ^^ - Con đây thưa ba.. – 1 cô bé xin xắn chạy lon ton ra chỗ hắn.. cười tươi.. – Hoàng Kiều Minh Nguyệt.. cô con gái lém lỉnh với trí thông minh siêu đỉnh.. không biết giống ai mà quậy phá phải nói là thôi rồi, không biết con của 1 thiên thần và ác quỷ thì sẽ là gì nhỉ.. cô bé có bộ mặt baby luôn dùng đôi mắt cún con để làm xiêu lòng bất cứ ai nhìn vào mình.. - Mẹ đâu.. – hắn hỏi.. ^^ - Mẹ ạ.. – nhỏ lém lỉnh.. – ba cho con tiền đi.. rồi con nói.. =.=’’ giống ông bà ngoại nhỏ nè - Con nghe nè.. – hắn vui tươi.. – tiền không phải là tất cả..=.=’’ - …mà tiền là trên hết đúng ko ba.. – nhỏ lém lỉnh..- tại sao người ta dùng thời gian để kiếm tiền ......rồi lại dùng tiền để đốt thời gian… con thì dùng tiền để mua đồ chơi.. mấy con thú siêu dễ thương.. giống nó nè - Haiz… - hắn hết nói nổi khi đứa con quý hóa của hắn giống nó quá thể.. con không giống mẹ thì giống ai lại còn hay bày bừa ra nhà nữa chứ.. – con phải nhớ.. nhà sạch thì mát… - .. bát sạch tốn xà phòng ạ.. – nhỏ lại vui vẻ nói.. tiếp.. =.=’’ quá giống mẹ nó luôn - Híc.. – hắn nản luôn với đứa con gái này..- con cũng đừng có dại dột mà vạch áo cho ng xem lưng nha.. trình độ hiểu biết anh này tăng cao rồi à nha.. - Tức là không đc vén váy cho ng xem mông ạ.. – con bé hồn nhiên… . - What?!!? – hắn đơ toàn tập… - ba đánh con giờ.. thật là.. =.=’’ - hi hi.. – con bé đánh hắn 1 cái rồi chạy đi.. – nói là việc của mồm, đánh là việc của tay... còn chạy là việc của chân ba ạ... ^^ - Con..- hắn tức khí.. – Minh Nguyệt.. đứng lại đó cho ba... Buổi trưa.. - Ca sĩ kia ngày trước anh đã suýt phải đóng phim cùng cô ta.. – hắn quay sang nó, tay chỉ chỉ tivi.. – chả đc gì.. có mỗi độ sexy thôi.. =.=’’ tự nhiên lại nói - Đánh giá 1 đứa con gái qua cách sống ko phải độ ngắn của quần, độ hở của áo.. – nó nhìn hắn.. – anh phải tiếp xúc mới biết cô ta sống thế nào chứ.. cứ sexy mà tránh à.. =.=’’ - Ba đã xấu còn xa.. – nhỏ Minh Nguyệt bĩu môi.. – đã.... ^^ - Đã gì nào.. – hắn giơ nắm đấm..^^ - ... đã si đa còn đòi hiến máu.. – nó thêm vào.. khiến hắn muốn té cái rầm xuống đất luôn.. 2 mẹ con nhà này thật khó đỡ mà.. =.=’’ thế mới là 2 mẹ con - Đúng là tài năng có hạn mà thủ đoạn vô cùng.. – hắn nhìn 2 mẹ con khẽ lắc đầu... ^^ Buổi tối.. - Ba.. – nhóc con mò vào phòng hắn rồi nhìn hắn với đôi mắt..cún con.. - Ba đang làm việc nhá... – hắn nhìn con.. – ba phải soạn nốt bản nhạc này để hát đã.. - con to hay ba bé ?!!? – nhóc hỏi hắn.. khiến hắn khẽ cười..=.=’’ - Gì thì ba chả thua… - hắn xoa đầu nhóc.. – ba không đấu lại đc với con và mẹ con.. - .....híc.. – nhỏ đi xung quanh ba ngó ngó.. rồi giẫm cái bụp vào chân hắn khiến hắn đau điếng ng.. hắn chạy ra nhìn đứa con của mình.. =.=’’ ai bảo đắc tội với nhóc - Mẹ.. mẹ.. – nhóc con chạy lại ôm mẹ... mắt rơm rớm.. – ba.. đánh con.. sưng chân rồi.. cái kiểu này giống ai đây?!!? Nhóc chìa đôi chân của mình ra, đỏ lên thật.. nó nhìn hắn… giơ cái gậy lên.. - Hoàng - Trình- Minh -Tuấn..?!!? – nó dằn từng chữ ^^ - Vợ.. vợ ơi.. – hắn giơ tay đỡ.. – nghe anh giải thích.. nghe.. =.=’’ Bụp… u đầu.. Ai cũng yêu quý bé MinhNguyệt, với dì hắn thì bé là hậu thuẫn trêu chọc cả nhà.. với bà và ông thì chiều bé vô cùng… còn ba và mẹ hắn thì toàn bị con bé chơi đểu.. chắc theo gen của 2 bố mẹ nhóc.. về mọi mặt thì.. cuộc sống của nó chưa kết thúc.. chỉ là bước sang 1 trang mới đầy hạnh phúc hơn thôi.. Minh nguyệt lớn lên, ngày nào cũng phá phách, thích trừ gian diệt ác, quần áo lúc nào cũng khét lẹt vì đi gây sự với đám con trai.. ngày nào cũng bị gọi lên phòng hiệu trưởng uống trà tẩm bổ..đến nỗi mà việc mời phụ huynh lên thường như cơm bữa.. cùng với việc rất hay thích thể hiện.. và gia đình thì thay phiên nhau lên nói chuyện với thầy cô.. đã thế lại còn trêu chọc thầy cô nữa.. ý hệt bố mẹ nhỏ.. đến khi bị hiệu trưởng đánh.. nhỏ hét tướng… - Ba em còn chưa đánh em 1 cái nào đâu nhá..! Khi thầy gọi điện về nhà thì nó có mắng MinhNguyệt vài câu vì hư..mắng con mà không xem lại mình.. hắn mới hò lên.. - Thì đúng là anh chưa đánh nó cái nào còn gì.. Thế là nó không nói đc gì nhưng, MinhNguyệt vẫn nghe theo nó… vì đơn giản trong mắt nhóc không ai quý hơn mẹ.. úi chà còn cả ba nữa.. hắn con không cần nói vuốt đuôi thế đâu KimAnh thì kết MinhTrí, và 2 ng họ cũng làm đám cưới.. ThảoUyên thì vẫn đi du học khắp nơi.. Evil ngày nào cũng đến dạy cho MinhNguyệt những “điều hay lẽ phải” để đối đáp với đời.. Hải Tường thì đưa Devil sang Mĩ cho nhỏ không gây chuyện nữa.. và thế là cuộc sống lại trở về thật bình yên. dammyhiendailangmanngontinhnguocngọtsungđammỹ Đăng bởi coiessie 187225 - 10772 - 68 Tên Truyện Tôi Đã Chờ Em Rất Lâu Rồi Tác Giả Giảo Xuân Bính Thể loại Gương vỡ lại lành, sinh tử Đăng bởi Meoden2210 5928 - 178 - 57 Đồng nhân Thiếu niên ca hành CP Sắt Tâm Tiêu Sắt x Vô Tâm * Hiu quạnh = Tiêu Sắt. Các Đăng bởi farewellmei 433530 - 7871 - 67 22 tuổi, Niệm Niệm không thể kiềm chế bản thân mình khỏi cơn say Đường Kỳ Sâm. Tình yêu thuở ấy Đăng bởi phinguyetlau 406386 - 34155 - 115 Tần Phong ở sau khi chết nhận được một lá thư mời âm u - chỉ định đặc cách một Đăng bởi urimaymay 106634 - 3669 - 12 Năm thứ mười sáu sau khi đính hôn với Tạ Trọng Lâu, hắn bỗng nhiên tới cửa từ hôn. Sau đó Đăng bởi DiHoanNguyetK 152279 - 3294 - 15 TÂY THU DUYỆT LUYẾN. Thể loại siêu ngọt sủng, ngôn tình, H+, cổ đại, HE. Tác giả Di Hoàn Nguyệt. Couple Tướng Đăng bởi daylaclone 324635 - 25657 - 78 Tựa Trung 重生后他被迫营业 Tựa Việt tạm dịch Sau khi sống lại bị ép tương tác tốt.* Tác giả Miêu Giới Đệ Đăng bởi QunhTrnh313 140612 - 6339 - 61 Cảnh báo trước truyện này không phải của mình viết mà mình cũng chưa xin phép tác giả mình Đăng bởi Cakhongvay 2241857 - 148205 - 109 Tên Xuyên thành bạch nguyệt quang yểu mệnh, ta cùng vai ác HE Tác giả Thanh Hoa Nhiên Thể loại Đăng bởi Dang8229384 17707 - 2355 - 70 Tác giả Điềm Đường A Nhị/ Trứ Edit Dang8229384 Thể loại ABO, STV, thanh xuân vườn trường, xuyên tới tương lai Cp Ngốc Đăng bởi HHvHH26 25455 - 3460 - 76 Tên [RM] Game show vô hạn Tên gốc [RM] 无限综艺 - Vô hạn tống nghệ Tác giả Khinh Vân Đạm 轻云淡 Thể loại Đăng bởi ChanzUmeMetawin 127990 - 11141 - 113 Fic gồm nhiều truyện khác nhau, ngắn dài tuỳ hứng. Ai chung thuyền thì mời vào đọc ủng hộ tôi Đăng bởi Manhthu6969 97242 - 6962 - 16 Tên gốc Khán Bất Kiến Đích Trúc Mã Lão Công [《看不见的竹马老公》作者] Tạm dịch Không thấy trúc mã lão công Tác Đăng bởi Digiaiy 280964 - 4226 - 36 Edit Digiaiy Mạnh Kiều bị đối thủ lừa, ký một bộ điện ảnh có cảnh nhạy cảm. Chỉ sợ sau khi quay Đăng bởi Lin-ShinYuRin 5686 - 606 - 120 Tác Phẩm Người Chơi Mời Vào Chỗ Tác giả Thời Vi Nguyệt Lượng Độ dài 317 chương Thể loại Đăng bởi CB19926104 23673 - 321 - 5 Linh dị thần quái, điềm văn, sảng văn, huyền học, thoải mái Tích phân 1,156,935,680 Nguồn Tấn Giang . ๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử Đăng bởi dinhtieunghi 1375526 - 111592 - 161 Trước khi sống lại, cậu là một diễn viên nhỏ tuyến mười tám bị sở khanh tra nam ngáng chân

sieu quay thien than sa nga